

1. đàn ông trên đời đa số là tốt.
2. nếu có người đàn ông xấu thì xác suất để nó gặp cũng hơi bị thấp
3. nếu thật sự chẳng may gặp 1 người xấu thì nó cũng chẳng lo lắng, vì nó là người tốt, mà người tốt sẽ gặp chuyện tốt, nên người xấu ấy sẽ không nỡ đối xấu với nó đâu, hà hà
Nó mở trái tim để chào cuộc sống, và... (như ai cũng đoán được), nó gặp người xấu đầu tiên. Hắn nói yêu nó sống chết, yêu đến tận cùng trái đất, để rồi 1 ngày đứng giữa 2 người con gái, hắn đã không chọn nó. Hì.. Chẳng hiểu sao nghĩ tới người xấu số 1 đó nó lại tức cười. Uh, vì hắn là người xấu nên hắn phải đi để 'dọn nhà' cho người tốt đến chứ...
Từ sau người xấu số 1 ấy hình như ông trời muốn bù đắp cho nó nên cho nó gặp 1 đống người cực tốt. Khi nó ngủ quên trong hạnh phúc thì nó lại gặp người xấu số 2. Người xấu số 2 làm cho nó điêu đứng, làm nó trở nên ngu ngốc, làm cho nó ngớ ngẩn như hồi nó gặp... người xấu thứ 1 hihi. Cũng may nó đã kịp nhận ra người ấy xấu trước khi hắn thật sự xấu và biết dừng lại đúng lúc... Uh, thì hắn cũng chẳng là gì, nhưng hình như nó đang thấy có điều gì đó mất mát và tổn thương...
Cuộc sống là vậy. Càng già thì xác suất gặp người xấu càng cao. Vì vậy nó đã khôn ngoan sửa lại các kết luận như sau:
1. đàn ông trên đời đa số là xấu
2. vì nó may mắn nên xác suất gặp những người đàn ông tốt đặc biệt cao hơn người khác
3. vì đàn ông tốt ngày càng hiếm nên nếu đã gặp người nào tốt phải ra sức giữ chặt, không được chủ quan hihi

Đã có lúc em cô đơn và mất phương hướng, em đã lạc lối và bị cuốn hút vào một điều gì đó rất mông lung, không rõ ràng. Càng lúc em đi càng xa, càng đi càng mệt mỏi, thất vọng, đôi lúc em chán nản đến kiệt sức.
Khi em lạc lõng chẳng tìm ra lối về, khi em rơi vào tuyệt vọng, chính anh- một lần nữa lại là anh, là vòng tay ấm áp, là sự bao dung và yêu thương của anh đã đưa em về, giúp em lấy lại niềm tin và thăng bằng... Thì ra anh vẫn luôn ở đó, vẫn bên em và âm thầm dõi theo từng bước chân em đi...
Em đã hỏi anh, vì sao anh không cố gắng giữ em lại? Vì anh quá tin tưởng ở em, quá tin tưởng ở bản thân mình, hay vì anh không cần có em?... Và bây giờ em đã tìm được câu trả lời. Vì em là chim, vì em khao khát được tự do hơn bất cứ điều gì trên đời này, và vì anh biết con chim nhỏ dù có bị nhốt vào chiếc lồng sắt cũng có ngày bay mất, nên anh muốn là khu vườn thượng uyển, để em luôn được tự do và bình yên trong anh.
Em biết em đã tìm được người có thể yêu em hơn cả bản thân người ấy, và dù em có đi đến đâu, có bay xa đến đâu cũng chẳng ở nơi nào khiến em được hạnh phúc và ấm áp hơn bên anh. Lần này em trở về và sẽ ở mãi nơi này... Hãy giữ em bên anh mãi, anh nhé!


Phải làm gì bây giờ đây? Nó đang cố gắng vì điều gì? Hình như nó đang ôm cả thế giới vào lòng, nhưng cũng hình như nó chằng có gì. Những thứ nó đạt được hình như quá mơ hồ... Không mục tiêu, mọi nỗ lực của nó như những mũi tên bắn vào không trung.
Mọi thứ sao trở nên mập mờ không rõ ràng. Công việc hỗn độn. Tình yêu hỗn độn. Tình bạn hỗn độn. Gia đình hỗn độn. Ước mơ hỗn độn. Phương hướng hỗn độn...
Sự thay đổi giúp nó lớn lên, vững vàng. Nó đang nhìn thế giới từ nhiều phía và trưởng thành từ đó. Nhưng sao nó vẫn thấy thiếu điều gì đó? Sao nó vẫn không có được sự hạnh phúc, kiêu hãnh và hăng say mà nó từng có?
Càng lúc nó càng bỏ xa lý tưởng và ước mơ ngày xưa. Liệu nó có đi quá xa đến quên cả lối về?
Mệt mỏi. Nó quyết định quay về điểm xuất phát ban đầu. Không biết nó có tìm lại được sự bình yên?

鴛鴦雙栖蝶雙飛,
滿園春色惹人醉。
悄悄問聖僧,
女兒美不美,
女兒美不美。
說什麼王權富貴,
怕什麼戒律清規。
只願天長地久,
與我意中人兒緊相隨。
愛戀伊,愛戀伊,
願今生常相隨。
Dịch lời:
Uyên ương song tê điệp song phi
Mãn viên xuân sắc nhạ nhân túy
Tiễu tiễu vấn thánh tăng
Nữ nhi mỹ bất mỹ
Nữ nhi mỹ bất mỹ
Thuyết thập ma vương quyền phú quý
Phạ thập ma giới luật thanh quy
Chỉ nguyện thiên trường địa cửu
Dữ ngã ý trung nhân nhi khẩn tương tùy
Ái luyến y, ái luyến y
Nguyện kim sinh thường tương tùy
Đôi uyên ương cùng đậu, đôi bướm cùng bay
Khắp vườn, xuân sắc khiến người say đắm
Lén lút hỏi thánh tăng:
Nữ nhi có đẹp hay không ?
Tình nữ nhi có đẹp hay không ?
Kể làm gì vương quyền phú quý
Ngại làm chi giới luật thanh quy
Chỉ muốn trời đất lâu dài
Được cùng với người trong lòng ta mãi sát bên nhau
Yêu thương chàng, yêu thương chàng
Muốn kiếp này luôn được ở bên nhau.
Dust đã coi Tây du ký mười mấy năm trước rồi. Ngày còn bé tí đã biết cảm động, bi thương khi thấy vị nữ vương nước mắt đầm đìa tiễn biệt người mình thầm yêu- Đường Tăng- một đi không ngày trở lại. Nhưng ngày đó chỉ cảm thấy nữ vương ngốc quá, người vừa đẹp, vừa có quyền, sao không yêu người khác mà yêu một nhà sư làm gì. Trời đất bao la, sao lại chọn đường cùn ngõ cụt mà đi, để rồi tự chuốc lấy đau thương...
Nữ vương: "Tại sao trên đờn này còn có cặp trai gái độc thân như chúng ta, không thể thành đôi thành lứa. Tại sao lại ngăn cách đôi bên, để rồi lẻ bóng phòng không, như cánh chim kia lẻ loi cô độc?"
Đường Tăng: "Bẩm bệ hạ, bần tăng hiến thân nơi cửa phật, chẳng qua để cứu vớt chúng sinh khỏi cảnh lầm thang, làm cho đời này không còn cảnh giết chóc tranh dành đau khổ, không còn những oán thù, cũng không còn những kẻ bạc tình lang.."
Nữ vương: "Nếu nói như vậy, với lòng từ bi, trước mắt đang có một chúng sinh đang chờ ngài cứu độ, sao ngài nỡ bỏ rơi?"
Nữ vương kia thật ngốc, nhưng nàng thật chân thành. Chính sự chân thành đó khiến cho bậc cao tăng như Đường Tăng phải bối rối, chạnh lòng. Hehm, chẳng biết Đường Tăng có siêu lòng hay không, nhưng rõ ràng, nếu yêu quái không đến "kịp thời" bắt Đường Tăng đi thì...khó nói hihi... Chẳng biết khi thỉnh được kinh, thành chánh quả rồi, có bao giờ Đường Tăng nhớ đến "kỉ niệm xưa"? Theo Dust, dù Đường tăng có thành Phật đi nữa, vẫn có điều gì đó chưa thật trọn vẹn, vì dù ngài có ơn với cả chúng sinh, ngài cũng đã phụ bạc 1 người...
Yêu 1 người mình không nên yêu là điều rất đau khổ. Yêu một người mà biết chắc rằng tình yêu của mình không bao giờ được đền đáp lại càng đau khổ hơn. Nhưng có yêu, có đau khổ người ta mới cảm thấy mình đang sống... Vậy tại sao ta không yêu?

Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Về bản quyền bài thơ ĐÔI DÉP (Trích bài đăng trên báo Tuổi Trẻ):
34 tuổi, có dáng người rắn chắc của một... công nhân cơ khí (*), Nguyễn Trung Kiên bắt đầu câu chuyện khá rụt rè, cho biết vài năm nay vì công việc mưu sinh mà anh hầu như đã ngưng việc sáng tác.
Đúng như thông tin của bạn đọc Hoàng Hải (Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Tây Ninh), Kiên từng là sinh viên khóa 1997-2001 khoa ngữ văn thuộc ĐH Sư phạm TP.HCM, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn nên chỉ theo học được một năm rồi phải bỏ ngang để đi làm thợ. Với tờ Thế Giới Mới số 266 (15-12-1997) có bài Đôi dép in trang 91 trên tay và một số bản thảo thơ khác có giọng điệu rất giống Đôi dép, Kiên hoàn toàn thuyết phục được Áo Trắng rằng mình chính là tác giả của bài thơ đang được nhiều người truy cập nhất của trang web http://www.vnthuquan.net/
Trung Kiên cho biết anh viết Đôi dép vào tháng 12-1997 và bài này sau đó đã được giải 2 chương trình "Tiếng thơ sinh viên" 1998 của Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM (giải 1 là bài Không đề của Trần Đình Thọ). Cảm hứng viết Đôi dép bắt nguồn từ cuộc tranh luận "rách việc" với một người bạn, rằng khi người ta mang dép thì chiếc bên nào sẽ mòn trước... Đôi dép được viết khi Kiên chưa có người yêu và đang mơ tưởng về một tình yêu chung thủy.
Sau đó khi lập gia đình - với một cô giáo Trường cao đẳng Sư phạm mầm non - anh đã tặng bài thơ này như một món quà cưới! Lẽ dĩ nhiên vợ Kiên rất thích thơ của chồng, và là người rất tích cực phổ biến thơ anh trong bạn bè. Không hiểu sao mà từ ấy đến nay, bài Đôi dép bỗng hóa thành thơ của Thuận Hóa (?!) với những câu chữ được sửa đổi về một nhân vật cụ thể rất thô vụng.
Mọi việc như vậy đã rõ. Với lời tâm sự sau cùng của Kiên: "Áo Trắng làm tôi rất xúc động và đã hâm nóng thi hứng của tôi. Tôi hi vọng sẽ làm thơ trở lại..."

Ở Anh, Ngày của Mẹ được bắt đầu vào khoảng năm 1600, được tổ chức vào Chủ Nhật thứ tư của mùa chay hàng năm (40 ngày trước Lễ Phục Sinh) để tri ân các bà mẹ. Sau khi buổi cầu nguyện để tưởng nhớ Đức mẹ, trẻ em mang quà và hoa đến tri ân mẹ của mình. Theo phong tục, các trẻ em đem quà và một bánh đặc biệt (một loại bánh bột có nhân trái cây) được gọi là simnel, để tặng mẹ.
Năm 1872, Julia Ward Howe- nhà hoạt động chính trị, cũng là nhà văn, nhà thơ- lần đầu tiên đề nghị có Ngày của Mẹ ở Mỹ. Bà đề nghị lấy ngày 02/06 hàng năm để tổ chức Ngày của Mẹ.
Tuy được khởi xướng bởi Julia, nhưng chính Anna Jarvis mới là người sáng lập Ngày Của Mẹ ở Mỹ. Động lực để đấu tranh cho Ngày của Mẹ phát xuất từ chính mẹ của bà, bà Anna Marie Reeves. Từ thuở nhỏ, bà Reeves đã ôm ấp ước mơ có một Ngày của Mẹ. Khi bà qua đời, bà Anna không quên ước nguyện của mẹ mình. Thái độ lãnh đạm thờ ơ của người dân Mỹ đối với mẹ càng thúc đẩy khát vọng của bà. Anna và những người ủng hộ bà đã viết thư cho các nhân viên cao cấp trong chính phủ, trong quốc hội cũng như các quan quyền ở các tiểu bang để vận động cho một ngày của các bà mẹ một cách chính thức. Việc kiên trì cuối cùng có kết quả. Vào năm 1911, Ngày của Mẹ được tổ chức hầu hết các tiểu bang của liên bang Hoa Kỳ. Đến 08 tháng 05 năm 1914, Tổng Thống Woodrow Wilson chính thức ký nghị quyết ấn định ngày Chủ Nhật thứ hai của tháng Năm làm ngày của Mẹ. Với ý nghĩa tốt đẹp, Ngày của mẹ nhanh chóng lan rộng và được sự ủng hộ khắp thế giới. Ngày của mẹ là cơ hội để các người con tỏ lòng tôn kính và tri ân về tình yêu thương và sự nâng đỡ của mẹ.

Phạn ngữ: Prajñā Pāramitā Hridaya Sūtra (Prajnaparamitahridaya Sutra)
English: Heart of Perfect Wisdom Sutra, Heart Sutra, Essence of Wisdom Sutra
Chinese: 般若波羅蜜多心經
Đây là kinh ngắn nhất chỉ có khoảng 260 chữ của Phật giáo Đại thừa và Thiền tông. Nó cũng là kinh tinh yếu của bộ kinh Đại Bát Nhã gồm 600 cuốn.
Xá Lợi Tử, sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị.
Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm.
Thị cố không trung vô sắc, vô thọ tưởng hành thức.
Vô nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý, vô sắc thanh hương vị xúc pháp, vô nhãn giới nãi chí vô ý thức giới.
Vô vô minh, diệc vô vô minh tận, nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận.
Vô khổ, tập, diệt, đạo.
Vô trí diệc vô đắc, dĩ vô sở đắc cố.
Bồ đề tát đõa y Bát nhã Ba la mật đa cố, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly điên đảo mộng tưởng, cứu cánh Niết bàn.
Tam thế chư Phật, y Bát nhã Ba la mật đa cố, đắc A nậu đa la Tam miệu Tam bồ đề.
Cố tri Bát nhã Ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhất thiết khổ, chân thật bất hư.
Cố thuyết Bát nhã Ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết
Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.

Bồ tát Quán tự tại khi hành Bát nhã ba la mật đa sâu xa soi thấy năm uẩn đều không, vượt qua mọi khổ ách.
Xá Lợi Tử! Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc; sắc tức là không, không tức là sắc; thọ, tưởng, hành, thức cũng lại như vậy.
Xá Lợi Tử! Tướng không các pháp đây, chẳng sanh chẳng diệt, chẳng dơ chẳng sạch, chẳng thêm chẳng bớt. Cho nên, trong không, không sắc, không thọ, tưởng, hành, thức; không mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý; không sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; không nhãn giới cho đến không ý thức giới; không vô minh cũng không vô minh hết; cho đến không già chết, cũng không già chết hết; không khổ, tập, diệt, đạo; không trí cũng không đắc.
Bởi không sở đắc, Bồ tát nương Bát nhã ba la mật đa, nên tâm không mắc ngại; vì không mắc ngại nên không sợ hãi, xa lìa mộng tưởng điên đảo, rốt ráo niết bàn. Chư Phật ba đời nương Bát nhã ba la mật đa nên chứng a nậu đa la tam miệu tam bồ đề.
Nên biết Bát nhã ba la mật đa là chú thần lớn, là chú minh lớn, là chú vô thượng, là chú không gì sánh bằng, trừ hết mọi khổ ách, chắc thật vì không dối.
Nên nói chú Bát nhã ba la mật đa, nên nói chú rằng: Yết đế, Yết đế, Ba la Yết đế, Ba la tăng Yết đế, Bồ đề, Tát bà ha.
When Avalokiteshvara Bodhisattva was practicing the profound prajna paramita, he illuminated the five skandhas and saw that they are all empty, and he crossed beyond all suffering and difficulty.
Shariputra, form does not differ from emptiness; emptiness does not differ from form. Form itself is emptiness; emptiness itself is form. So, too, are feeling, cognition, formation, and consciousness. Shariputra, all dharmas are empty of characteristics. They are not produced. Not destroyed, not defiled, not pure, and they neither increase nor diminish. Therefore, in emptiness there is no form, feeling, cognition, formation, or consciousness; no eyes, ears, nose, tongue, body, or mind; no sights, sounds, smells, tastes, objects of touch, or dharmas; no field of the eyes, up to and including no field of mind-consciousness; and no ignorance or ending of ignorance, up to and including no old age and death or ending of old age and death. There is no suffering, no accumulating, no extinction, no way, and no understanding and no attaining.
Because nothing is attained, the Bodhisattva, through reliance on prajna paramita, is unimpeded in his mind. Because there is no impediment, he is not afraid, and he leaves distorted dream-thinking far behind. Ultimately Nirvana!
All Buddhas of the three periods of time attain Anuttarasamyaksambodhi through reliance on prajna paramita. Therefore, know that prajna paramita is a great spiritual mantra, a great bright mantra, a supreme mantra, an unequalled mantra. It can remove all suffering; it is genuine and not false. That is why the mantra of prajna paramita was spoken. Recite it like this:
Gate gate paragate parasamgate bodhi svaha!
TIÊU CẦM KHÚC TIẾU NGẠO GIANG HỒ
Ngày đó Hành Sơn là một trong Ngũ nhạc kiếm phái - 5 đại danh môn chính phái, nằm ở năm quả núi lớn nhất Trung Quốc gọi là Ngũ Nhạc (Phái Thái Sơn ở phía Đông, Hoa Sơn ở phía Tây, Hành Sơn ở phía Nam, Hằng Sơn ở phía Bắc, Tung Sơn ở giữa). Đặc điểm chung của Ngũ Nhạc kiếm phái là các môn phái đều lấy kiếm thuật làm môn võ học trung tâm. Còn Nhật Nguyệt thần giáo là một giáo phái lớn nhất thời điểm đó (Minh giáo), đóng quân ở Hắc Mộc Nhai, bị các môn phái khác coi là tà phái (Ma giáo). Nhưng đây cũng là phái tập hợp nhiều nhân tài, nhiều kỳ nhân dị sĩ. Bất kỳ ai khi theo giáo phái đều bị giáo chủ cho uống một viên thuốc gọi là Tam Thi Não Thần Đan để buộc phải phục tùng giáo chủ. Viên thuốc này chứa một loại côn trùng, nếu ai bất phục giáo chủ sẽ bị côn trùng chui ra, cắn vào óc khiến người đó phải chịu cái chết khủng khiếp.
Lưu Chính Phong và Khúc Dương, hai người thuộc hai phái chính tà bất lưỡng lập, nhưng lại hiểu nhau và gắn bó qua âm nhạc và kết bạn tri âm tri kỷ. Bỏ mặc định kiến của người đời, bỏ mặc những đúng sai trần tục, Lưu Chính Phong quyết định cùng Khúc Dương rút khỏi gian hồ, sống cuộc sống tiêu dao, ung dung tự tại. Hai người đồng sáng tác khúc "Tiêu cầm tiếu ngạo gian hồ". Ngày ngày hai người hòa mình với núi non, song tấu khúc tiêu cầm ngạo nghễ, thoát tục khiến nước như muốn ngừng chảy, gió cũng ngừng thổi, chim không nỡ bay, vạn vật tụ lại bên hai ông để được tận hưởng khúc nhạc thần tiên. Thế nhưng, cuối cùng hai ông đã bị người phái Tung Sơn (lúc bấy giờ cầm đầu là Minh Chủ võ lâm Tả Lãnh Thiền, cũng là trưởng môn phái Tung Sơn) ngăn trở. Tả Lãnh Thiền vu khống Lưu Chính Phong phản bội võ lâm chính phái, đầu quân tà phái, giết chết cả gia đình ông và đánh Lưu chính Phong và Khúc Dương trọng thương. Trước khi chết, cả hai đã cùng nhau chơi lần cuối bản nhạc này trên núi Hành Sơn. Ngày đó Lệnh Hồ Xung - đệ tử phái Hoa Sơn vô tình nghe được khúc nhạc và được hai ông truyền cho tiêu cầm phổ. Trước khi chết, hai ông căn đặn tiểu Hồ Xung gìn giữ tiêu cầm phổ và lưu truyền cho hậu thế để người đời ghi nhớ tình bằng hữu sống chết có nhau của mình.
Lệnh Hồ Xung vốn là đứa trẻ lang thang không gia đình, được vợ chồng trưởng môn Hoa Sơn là Nhạc Bất Quần đem về nuôi nấng từ nhỏ và trở thành đại đệ tử của chưởng môn Nhạc Bất Quần. Lệnh Hồ Xung bản tính chính trực, ngay thẳng, tài trí thông minh, có lối sống hào hiệp lãng tử, ham mê uống rượu, thích tự do. Một lần Lệnh Hồ Xung xả thân cứu tiểu ni cô Nghi Lâm phái Hằng Sơn khỏi tay tên Đào Hoa tặc Điền Bá Quang, vô tình đã phạm môn quy, bị đuổi khỏi Hoa Sơn. Chàng lang thang giang hồ, kết bạn với đủ các thành phần từ tà đến chính, và cũng nhờ đó gặp kỳ duyên được thái sư thúc Phong Thanh Dương truyền cho kiếm thuật kì diệu Độc cô cửu kiếm và trở thành một tay kiếm thủ hầu như không có địch thủ. Với bản tính hiệp nghĩa, khí khái anh hùng, ung dung tự tại, chàng đi khắp giang hồ truyền bá khúc Tiếu ngạo giang hồ, được các hào sĩ giang hồ kính trọng (trong đó có Nhậm Doanh Doanh, con gái Nhậm Ngã Hành- Trưởng môn Nhật nguyệt thần giáo). Nhưng càng nổi tiếng, Hồ Xung lại khiến sư phụ mình là Nhạc Bất Quần- một kẻ ngụy quân tử đổ oan là ăn cắp Tịch tà kiếm phổ, bị các danh môn chính phái hiểu lầm và bị đánh đuổi đến trọng thương. Chàng được Nhậm Doanh Doanh nhiều lần cứu sống và hết lòng yêu thương. Cuộc đời Lệnh Hồ Xung trải qua biết bao sống gió thăng trầm, gặp biết bao tai họa, nhưng bù lại, cơ duyên lại cho chàng học được các tuyệt chiêu võ lâm như Hấp tinh đại pháp của Nhậm Ngã Hành, và Dịch chân Kinh của Thiếu Lâm, và gặp được 1 người con gái yêu mình đến bất chấp tính mạng. Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doang đã vượt qua nhiều sóng gió giang hồ, phá những âm mưu đen tối của nhiều nhân vật, đem lại hòa bình cho giang hồ. Cuối cùng, Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh đã trở thành những truyền nhân thực sự của khúc Tiếu Ngạo giang hồ, Lệnh Hồ Xung sử dụng đàn cầm, Doanh Doanh thổi tiêu, cùng nhau ngao du sông núi, hợp tấu khúc Tiếu ngạo giang hồ.
Hôm nay, lần đầu tiên đặt tay lên dây đàn, ôm cây đàn tranh trong lòng, người đầu tiên nó nhớ đến là bạn nó.. Rồi một ngày 2 đứa nó sẽ như Khúc Dương và Lưu chính Phong, ngồi trên ngọn núi, hòa tấu tiêu cầm khúc Tiếu ngạo giang hồ. Mơ ư? Ngông cuồng ư? Không đâu, nó đang tập đàn, còn bạn nó đang tập thổi sáo đấy.. Hãy đợi mà xem!
Đối với người chưa xem: tốt nhất đừng nên xem vì phim dở chưa từng thấy hichic
Vào một buổi chiều mát mẻ, đường xá thoáng đãng, ta háo hức đi xem 7 viên ngọc rồng trong bữa chiếu đầu tiên, để rồi tự chuốc lấy thất vọng ê chề. Sự thất bại này do nhiều yếu tố chủ quan và khách quan. Tuy nhiên, lời khuyên cho tất cả ai có ý định xem phim này: thà đem tiền xếp máy bay chơi còn thú vị hơn bỏ tiền xem phim này!
Thứ 1: NỘI DUNG: Phim này chỉ có cái tựa gọi là 7 viên ngọc rồng, chứ nội dung chẳng liên quan gì! Xem xong thấy bị xúc phạm vô cùng! Rõ ràng nhà làm phim chẳng đọc qua truyện 7 viên ngọc rồng bao giờ nên mới là ra bộ phim đáng thương như thế này! Đúng là mì ăn liền!
Thứ 2: DIỄN VIÊN: Quá tồi! Tên đóng vai Songoku lóc chóc, hiếu thắng, nhìn mặt khó ưa vô cùng. Còn đâu hình ảnh Songoku đáng yêu của tui! Còn Cha Cha, Bumma, Yamcha...thì khỏi nói, vừa xấu vừa vô duyên!
Thứ 3: KỸ THUẬT: Trời ạ, kỹ thuật điện ảnh gì mà như trẻ con lắp ráp mô hình á, xem phim 2009 mà cứ như phim ghép hình từ 1950! Không chịu nổi!
Thứ 4: MONEY: Giá vé tại Megastar Tân Sơn Nhất chiều 30/04: 90ngànx2 + 75ngàn nước ngọt và bắp ran! Chắc phải đi làm thêm để kiếm tiền coi phim á!
Tóm lại: Chán!
Love in your eyes
Sitting silent by my side
Going on Holding hand
Walking through the nights
Hold me up Hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind
I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky
***
Stars in the sky
Wishing once upon a time
Give me love Make me smile
Till the end of life
Hold me up Hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind
I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky
Can you believe that you lie down my way, no matter how that is my birth, I never loose my day.
See me fly.
I'm proud to fly up high.
Show you the best of mine.
Till the end of the time
Believe me I can fly.
I'm singing in the sky.
Show you the best of mine.
The heaven in the sky.
Nothing can stop me to spread my wings, so wide
A little love - Fiona Fung
Greatness as you
Smallest as me
You show me what is deep as sea
A little love, little kiss
A litlle hug, little gift
All of little something. these are our memories
You make me cry,
Make me smile,
Make me feel that love is true ...
You always stand by my side,
I don't want to say goodbye.
You make me cry,
Make me smile,
Make me feel the joy of love.
Oh! Kissing you ...
Thank you for all the love you always give to me,
Oh! I love you ...
{* Repeat from the beginning * 01 time}
Yes I do , I always do ...
Make me cry,
Make me smile
Make me feel that love is true
You always stand by my side
I don't want to say goodbye.
You make me cry,
Make me smile,
Make me feel the joy of love
Oh! Kissing you ...
Thank you for all the love you always give to me,
Oh! I love you ...
To be with you ... Oh! I love you ...
Shinning friends - Fiona Fung
Little faith brightens a rainy day
Life is difficult; you can't go away
Don't hide yourselve in the corner
You have my place to stay
***
Sorrow is gonna say goodbye
Opens up you'll see the happy sunshine
Keep going on with your dream
Chasing tomorrow's sunrise
The spirit can never die
***
Sun will shine, my friend
Won't let you cry, my dear
Seeing you shed a tear
Make my world disappear
You'll never be alone in darkness
***
See my smile, my friend
We are with you, holding hands
You have got to believe, you are my destiny
We're meant to be your friends
That's what a friend should be
Đọc được câu chuyện này trên báo TTCN từ lâu lâu lắm rồi (10 năm trước không chừng). Câu chuyện như vầy:
Ngày xưa, có một cô gái sống trong ngôi nhà gỗ cạnh cánh rừng. Sống một mình lâu rồi cũng chẳng biết đến cô đơn. Hô nọ trong lúc dạo chơi, cô bỗng thấy hai chú chim non đang thoi thớp trong tổ trên một chạc cây, cô bèn đem chúng về nuôi.
Với sự chăm sóc chan chứa tình thương của cô, hai chú chim ngày càng lớn lên và xinh đẹp. Cô gái hạnh phúc vô cùng vì từ bây giờ đã có 2 chú chim bầu bạn. Mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào cô.
Một ngày kia sau khi cho chim ăn, cô quên cài cửa lồng. Thế là một chú chim liều bay ra khỏi lồng. Cô hốt hoảng chụp lấy chú chim. Cô cố giữ thật chặt để chú chim không vụt khỏi tay mình. Trong khi vui sướng chuẩn bị bỏ chim vào lại trong lồng, cô cảm thấy con vật yêu quí của mình trở nên mềm nhủn yếu ớt trên tay. Cô hốt hoảng xoè tay và bàng hoàng nhận ra chú chim đã chết tự lúc nào. Nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành cho nó.
Thẫn thờ nhìn con chim sẻ bạn còn lại trong lồng đang khao khát được tự do, cô tiến đến cái lồng và nhẹ nhàng tung chú chim vào không trung. Nó lượn quanh cô một vòng, hai vòng … Cô đón nhìn niềm vui của nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và triều mến. Những muộn phiền trước đó không còn nữa. Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp xuống đậu trên vai cô và hót vang những giai điệu mượt mà chưa bao giờ trong cuộc đời cô được thưởng thức.
10 năm trước khi đọc câu chuyện này, cô bé DITW lúc đó đã nghĩ bài học rút ra từ câu chuyện này là: Khi yêu một người nào đó, hãy cho họ tự do, đừng cố gắng kiểm soát, quản lý hay cố gắng thay đổi họ, vì điều đó chỉ làm tình yêu mau chết hơn thôi. Và DITW đã yêu như thế, yêu trong chờ đợi, kiên nhẫn, không ràng buộc. Kết quả: Con chim của DITW đã bay mất một đi không trở lại (khà khà, đương nhiên!)
10 năm sau đọc lại, chiêm nghiệm ra được nhiều điều (chứng tỏ mình già nhiều):
- Con chim đã muốn bay thì có giữ cách mấy nó cũng tìm cách bay -> Đừng cố níu giữ 1 người đã muốn ra đi. Vô ích thôi.
- Chim mà thả ra khỏi chuồng (dù có là chim tốt) trước sau gì 100% cũng bay mất. Trong chuyện đâu có nói con chim được thả cảm động quá chui lại vô chuồng hichic -> Vậy thì thả thì thả nhưng phải bày sẵn thiên la địa võng để bắt lại (ví dụ như là trước khi thả khỏi lồng phải giăng lưới chung quanh nhà, để nó ko bay được xa )
- Muốn chim không bay mất thì... đừng có nuôi chim!! Bản chất trời sinh chim có cánh để bay. Chỉ có nuôi rùa thả vô cái lu, khỏi chạy! -> Tuy 100% phụ nữ mê đẹp trai, nhưng khổ nỗi quen bọn đẹp trai lại tốn sức canh chừng (mà canh cái nỗi gì, trước sau nó cũng bay à). Huhm, dẹp, tui thà nuôi rùa dzui hơn khàkhà
Chân ta giẫm lên gai
Dùng tay không vạch lá
Không có bạn chung đường nhưng ta có niềm tin
Vừa đi vừa hát với chim rừng.
Mệt mỏi
Bỗng thèm một người
Không phải để được dỗ dành ấp ủ yêu thương
Ta chỉ cần người hiểu chân ta đang rướm máu
Đường đến ước mơ có còn xa?
Gian khổ dường như bất tận
Nhưng ý chí ta là vĩnh hằng
Chẳng ngại bao nhiêu thác ghềnh
Chân ta chai dầy theo năm tháng
Chẳng còn gian khó nào xứng đáng gọi là gian khó
Ta cứ bước đi
Ta tin phía cuối con đường
Ổ nơi ấy
Ước mơ đang chờ.
Ở nơi ấy
Ta được là ta.
Cài vòng nguyệt quế trên đầu
Ta ngước nhìn bầu trời kiêu hãnh
Ước mơ của ta là đây
Ước mơ về một hạnh phúc
Được xoay chuyển cả đất trời
Rồi ngạo nghễ cười vào những điều không thể
Nhưng ở đây
Sao ta còn thấy cả vị cô đơn?
Thương gửi cô, gửi Thi, Trang, Quyên, anh Cường, Mai Hương, Mai Hoa và các anh chị, các bạn, các em trong khoa Dược yêu dấu!
Sáng hôm nay thức dậy, lại tất bật đi làm trễ như mọi ngày, lại mơ màng lục tủ kiếm quần áo ủi vội vàng... chợt thấy cái áo blouse thêu tên DS Trúc ngày nào... Cái áo mới tinh ủi phẳng phiu vẫn nằm đó. Có phải thời gian qua chỉ là giấc mơ? Em đã xa nhà lâu lắm rồi... Hic, bệnh viện ơi, em thương và nhớ mọi người vô cùng...
Series này được viết để tưởng nhớ những ngày tháng đẹp đẽ, vui vẻ và hạnh phúc bên cạnh những người em yêu thương. Em viết để biết rằng em chưa bao giờ quên, và cũng sẽ không bao giờ quên (có quên thì mở ra coi lại, hết quên!)
Gửi cô Nhàn với tất cả yêu thương!Fullname: Thạc sĩ Dược sĩ NGUYỄN THANH NHÀN
Position: Trưởng khoa Dược Bệnh Viện Nhân dân Gia Định
Birthday: 12/10/năm không muốn nói ra, nhưng em luôn nhớ, vì cô bằng tuổi ba em, ngày sinh của cô trùng ngày sinh của mẹ em! hihi
(em viết tên cô rõ ràng để cô đọc đoạn nào cô không thích cũng không thể chối là "không phải cô đâu, chắc Trúc nó viết cho ai cùng tên cô đó!" hahaha)
Em còn nhớ ngày đầu tiên em gặp cô. Hôm đó là ngày chủ nhật, cô trực ở BV. Cô đã nói với em rằng đến hôm nay cô vẫn không hối hận đã chọn con đường vào bệnh viện. Mặc dù biết con đường này không êm đềm và lý tưởng như mấy đứa vẫn nghĩ, nhưng cô vẫn hi vọng sẽ có thế hệ sau yêu nghề và nhiệt huyết tiếp nối con đường của cô.
Em chưa bao giờ coi cô là "sếp", vì cô đâu bao giờ xem em là nhân viên của cô. Em cũng chưa bao giờ "sợ" cô, vì em thấy cô đâu có gì để sợ? Trong lòng em, cô luôn là cô, là người bạn lớn, người thầy. Em không sợ cô bao giờ, vì cô luôn cho em cảm giác an toàn. Khi em làm sai, mẹ sẽ mắng, thậm chí đánh đòn, nhưng em biết mẹ luôn thương em. Đối với cô, em cũng luôn cảm nhận được sự yêu thương và tha thứ như vậy... Ngày đó em bước vào bệnh viện với tất cả lý tưởng và sự cao ngạo của 1 "cô bé" dược sĩ mới ra trường, luôn nghĩ mình có thể làm tất cả mọi việc trên đời, thậm chí có thể thay đổi cả thế giới. Nếu không có sự bao dung và hướng dẫn của cô, em đã không bao giờ là em của ngày hôm nay.
Cô của em là người bản lĩnh và tài giỏi. Cô rất thoáng và cởi mở. Cô nhanh nhẹn và nhìn xa trong mọi việc. Cô ham học hỏi và tiến bộ không ngừng. Chẳng có Dược sĩ trưởng khoa Dược nào cỡ tuổi cô mà ôm laptop lướt net kiếm tài liệu, xử lý số liệu ầm ầm như cô đâu. Thậm chí, cô có nhiều "tuyệt chiêu" (chẳng biết cô năn nỉ ai chỉ cho) mà đến tụi em cũng phải sợ hihi..Nhờ có cô mà khoa Dược có thể đứng vững trước vô vàng sóng gió, dèm pha, để có được vị trí như hôm nay. Khoa Dược của cô đã là khoa Dược có "quyền lực" nhất trong tất cả bệnh viện rồi đó cô à. Nhờ có cô mà tụi em đi lòng vòng bệnh viện đâu có ai dám ăn hiếp hihi. Em hãnh diện vì cô vô cùng!
Huhmm, bên cạnh đó cô của em cũng là người rất cố chấp và cầu toàn. Những gì cô đã quyết làm việc gì thì đừng hòng ai thay đổi được. Mà khi cô đã quyết định thì đừng ai cố gắng thay đổi làm gì, cô sẽ bực mình và nẹt cho 1 trận cho coi... Cô không làm thì thôi, đã làm thì phải hoàn hảo lắm (bởi vậy mấy BV khác mới đợi cô làm xong danh mục thầu rồi xin xỏ hoài là vậy). Cô thường bảo em cứng đầu và cầu toàn, đôi khi lại thành chậm chạp. Có thể người khác sẽ buồn vì bị chê, nhưng em luôn thấy đó là lời khen. Vì nếu em cố chấp và cầu toàn là em giống cô. Mà giống cô có gì không tốt?? Còn phần chậm chạp thì em đành chịu. Nhưng nhiều khi em thấy cô ôm việc làm hoài cũng đâu có xong?? Haha, chắc phần này em cũng giống cô luôn. Tóm lại, em thấy những gì cô chê em em đều thấy là ưu điểm của em cả. Bởi vậy cô la em miết gần 3 năm trời, đến cô chán chẳng thèm la nữa luôn, mà em đâu có thay đổi miếng nào hihihi
Ngoài những điểm xấu nêu trên, cô còn nổi tiếng là rất cứng rắn, thành kiến, và thậm chí ngang ngược nữa hihi. Cô thích làm gì thì làm, hễ cô cho là đúng thì làm. Có nhiều người nói cô dung dữ và "ác" nữa haha. Bác Giao cũng sợ cô. Ông Chính (mẹ chồng cô hihi) cũng sợ cô luôn. Anh Cường thì sợ cô khủng khiếp, cô mà nhăn là ảnh chạy té khói hahaha. Chính điều đó khiến cô powerful vô cùng. Cô không những đủ mạnh mẽ để bảo vệ cho cô, bảo vệ cho khoa, còn che chở cho tụi em quá chừng. Cô à, cô là trùm, cô là vô địch thiên hạ, cô là số một! hura!
Còn 1 điều đặc biệt nữa là cô rất đãng trí hahaha. Bằng chứng là cô đã khẳng định em lấy mất cuốn Quy chế bệnh viện bìa xanh của cô suốt 1 năm trời. Cũng may một ngày đẹp trời cô đã tìm ra nó, không thôi em đã mang tiếng oan suốt đời rồi. Mà cô nghi em cũng đúng, vì em cũng nổi tiếng đãng trí (hay bị mất trí, hễ ko muốn nhớ cái gì thì mất trí chỗ đó, nhất là mấy vụ ko có lợi cho mình càng mau quên hihi) và loạn số (hichic, cái này đáng lẽ là bí mật của em, như bi giờ ai cũng biết. Tại chị Thi tiết lộ chứ ai!). Tóm lại, em với cô, một già một trẻ, đãng trí như nhau haha. Trước giờ, hễ cái gì giống cô em cũng vui, nhưng giống chổ này em đau khổ vô cùng. Huhmm, mà có đau khổ cũng chẳng tăng thêm trí nhớ, lại hại não, nên em chẳng thèm đau khổ nữa (cô cũng vậy nha cô).
Nhiều khi cô cũng rất tức cười. Em phát hiện cô "con nít" vô cùng. Cô dễ giận, "hờn mát", đôi khi thiệt là buồn cười. Em nhớ năm nào họp góp ý cuối năm, không ai dám góp ý về cô hết, nên em mới góp ý là "Đề nghị dược sĩ Nhàn tăng cường trí nhớ, vì cô hay nợ em việc rồi quên quá đi". Không biết chị Hồng Anh báo cáo thế nào, mấy hôm sau giao ban em thấy cô ghi chép cắm cúi. Đến khi cô thấy cô nói tụi em ko ghi chép, cô đã nói là "thấy chưa, tụi nó cũng đãng trí như mình mà còn ko chịu ghi chép, vậy mà còn nói cô đãng trí" Hahaha. Cô không biết hôm đó tụi em ôm bụng cười quá chừng, cười ko chịu nổi. Thì ra có người để bụng chuyện bị góp ý hahaha.
Ngoài ra cô còn vô số tật xấu nữa híhí. Như là cô vệ sinh vô cùng. Cô trắng tươi (chắc tại cô luôn sạch sẽ). Áo của cô cũng luôn trắng, sạch và thẳng tắp. Cô ăn trưa phải có tô muỗn đũa riêng (nghe nói ở nhà cô ăn đồ luôn có muỗn gắp thức ăn riêng). Bởi vậy, đồ ăn cô cho tụi em luôn xúm lại hì hục ăn (vì đồ ăn cô làm luôn ngon, chất lượng hàng đầu, và đảm bảo sạch sẽ hơn khách sạn 5 sao), trong khi đồ ăn em đem theo không bao giờ dám mời cô (cho nên lần nào cô cũng phải xin ăn hahaha). Cô rất là điệu. Cô thích mặc áo đẹp. Mà áo của cô đẹp thiệt, ko cầu kì, nhưng rất hợp với cô. Em thích cô mặc đồ đi đánh cầu lông nhất. Nhìn cô rất xì-tin, như là cô gái á haha. Ngoài ra, cô cũng là người mẹ rất cởi mở (nhưng rất kén chọn rể) đối với 2 cô con gái của mình. Cô thiệt là kì, vì cô rất ham con rể cao ráo (chắc để cháu cô cao. Dược sĩ mà, phải biết tính cho thế hệ sau chứ hihi). Cô trông ngày trông đêm có rể, mà hai chị thì cứ kén chọn chưa xong. Hihi, cô ơi, cô đừng lo, Trang nó còn chưa lo nữa mà cô!
Huhm, vậy đó, cô của em, Dược sĩ Nhàn của BV Gia Định, là hung thần, là ác mộng trong mắt Trình dược, là kẻ ác trong mắt các bác sĩ (những người bị cô "hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn"), đến BS Dũng hiền như cục đất nhắc đến cô cũng phải lè lưỡi rụt vai, nhưng trong mắt em (trong mắt tụi em- bao gồm chị Thi, chị Quyên và Trang nữa), cô đáng yêu vô cùng hihi. Tụi em luôn hiểu, tôn trọng cô và luôn dành cho cô tình iu chân thật nhất (hahahaha, nghe nổi da gà). Cô ơi, I LOVE YOU!
This is automatic read more function with thumbnail. We just need to set up our HTML code.
Visit http://www.deluxetemplates.net/1999/04/automatic-thumbnail-and-read-more.html
Thanks Yelaw's Blog for her story and conclusion!
(My, tao đã thanks mày rồi nha, đừng có kiện tao ăn cắp bản quyền nhe! hihi)
Đọc được câu chuyện trên blog đứa bạn. Suy đi ngẫm lại thấy thiệt là đúng.
Chuyện là như vầy:
Arthur là một vị vua trẻ, có tài, thông thái và đáng yêu. Vì lỡ say mê một mỹ nữ nước láng giềng, Arthur bị vua nước láng giềng bắt giam và dọa giết. Arthur chỉ có thể giữ được tính mạng và sự tồn vong của vương quốc mình nếu trả lời thỏa đáng được câu đố của vua nước láng giềng: Phụ nữ thật sự muốn gì? (Khỏi nói chắc các bạn cũng đoán biết vua nước láng giềng đã đau khổ về cái này như thế nào, hehe)
Arthur đã dùng nhiều ngày đêm để đọc sách, suy nghĩ, vừa đọc sách vừa suy nghĩ, thậm chí đi hỏi ý kiến tất cả các phụ nữ trong vương quốc (trừ 1 người), nhưng vẫn chưa tìm được câu trả lời thỏa đáng. Phụ nữ muốn đẹp, nhưng đẹp thôi chưa đủ. Phụ nữ muốn giàu, nhưng giàu thôi chưa đủ. (Một vài) phụ nữ muốn giỏi, nhưng giỏi thôi chưa đủ. Phụ nữ muốn mình được yêu thương, nhưng được yêu thương thôi cũng chưa đủ. Phụ nữ muốn mình được hạnh phúc, nhưng được hạnh phúc, thậm chí cũng là chưa đủ. Thời hạn trả lời câu hỏi thì đang đến ngày càng gần. Bất đắc dĩ, Arthur phải nhờ cậy đến mụ phù thủy già nua xấu xí hôi hám mập ù, người mà ai nhìn vào cũng ghê sợ, vì bà ta biết tất cả mọi thứ.
Sở dĩ Arthur không muốn nhờ cậy mụ phù thủy vì mụ lúc nào cũng đưa ra những yêu cầu hết sức quá quắt, ví dụ như lần này, mụ muốn cưới Garwain, chàng hiệp sĩ đẹp trai tài giỏi nhất vương quốc, bạn thân nhất của Arthur. Lúc đầu Arthur nhất định không đồng ý nhưng vì sự tồn vong của vương quốc (và một chút sự tồn vong của chính mình), Arthur chấp thuận lời đề nghị của Garwain đồng ý lấy mụ phù thủy già nua xấu xí hôi hám mập ù ấy làm vợ.
Câu trả lời mà mụ phù thủy dành cho Arthur là: Điều phụ nữ thật sự muốn là được tự quyết định cuộc sống của chính mình. Khi được tự quyết định lấy cuộc sống của chính mình, phụ nữ bỗng dưng thấy mình xinh đẹp, giàu có, tài giỏi, hạnh phúc và được yêu thương.
Dĩ nhiên, câu trả lời được đức vua nước láng giềng chấp thuận trong sự xúc động đến rơi nước mắt. Còn Arthur và cả vương quốc cũng xúc động đến rơi nước mắt theo khi nghĩ đến cảnh tối nay, chàng hiệp sĩ đẹp trai tài ba nhất vương quốc phải lấy mụ phù thủy già nua xấu xí hôi hám mập ù ấy làm vợ.
Duy chỉ có Garwain là không có cơ hội để rơi nước mắt vì sau khi bước vào phòng tân hôn, chàng đã thấy một cô gái xinh đẹp tuyệt trần ngồi chờ mình từ khi nào. Khi nàng lên tiếng, chàng mới biết nàng chính là mụ phù thủy nói trên. Mụ phù thủy vì muốn đẹp, muốn được yêu thương nên nàng quyết định sẽ trở nên xinh đẹp trong nửa ngày, nửa ngày còn lại thì trở lại già nua xấu xí hôi hám mập ù. Nàng hỏi Garwain rằng chàng muốn nàng xinh đẹp vào buổi tối, xấu xí vào buổi sáng hay ngược lại?
Garwain suy nghĩ rất lâu nhưng cũng vẫn chưa tìm ra câu trả lời. Nếu nàng xinh đẹp vào buổi sáng, chàng sẽ rất hãnh diện dẫn nàng đi chơi khắp mọi nơi, gặp gỡ tất cả mọi người trong vương quốc, vô cùng sung sướng và hạnh phúc nhưng chàng sẽ làm sao đây khi phải đối diện với một mụ phù thủy già nua xấu xí hôi hám mập ù hàng đêm? Ngược lại nếu nàng chỉ xinh đẹp vào buổi tối, thì sau một đêm thiên đường ngắn ngủi chàng làm sao sống nổi cho qua hết ngày dài lê thê? Thở dài, Garwain bảo với nàng phù thủy rằng: Thôi, nàng hãy tự quyết định cuộc đời nàng.
Nghe xong câu trả lời của Garwain, nàng phù thủy bảo rằng nàng rất vui vì câu trả lời của chàng, vì chàng đã tôn trọng để nàng tự quyết định cuộc đời nàng và vì thật ra nàng cũng muốn xinh đẹp và được yêu thương, nên nàng quyết định sẽ trở nên xinh đẹp suốt cả ngày, cả buổi sáng lẫn buổi tối.
Một kết thúc có hậu cho người đàn ông thông minh biết tôn trọng phụ nữ.
Vậy bạn sẽ thắc mắc, các bài học được rút ra ở đây là gì?
Theo Yelaw & Dust in the wind:
Thứ nhất. Điều mà phụ nữ thật sự muốn là được tự quyết định cuộc sống của chính mình.
Thứ hai. Phụ nữ, dù xinh đẹp hay xấu xí, họ vẫn mê đàn ông đẹp và tài giỏi (còn tiền bạc và địa vị? she doesn't care!)
Thứ ba. Phụ nữ, dù xinh đẹp hay xấu xí, thì bản chất của họ cũng là một mụ phù thủy.
Thứ tư. Nếu bạn không để cho phụ nữ làm điều họ muốn, họ sẽ ngay lập tức bộc lộ bản chất của mình.
Hết.
Người Nhật chỉ thích ăn cá tươi.
Nhu cầu cá tươi ngày một tăng, nhưng bao nguồn cá quanh bờ mỗi ngày một giảm. Để đáp ứng thị trường, người Nhật đóng tàu to hơn và chuyển sang đánh bắt xa bờ. Càng xa bờ, càng tốn nhiều thời gian hơn để mang cá về. Nếu chuyến đi mất vài ngày, cá không còn tươi nữa.Người Nhật chẳng thích mùi cá ươn.
Trước tình hình khó khăn, các công ty đánh bắt bèn lắp đặt tủ đông trên tàu đánh cá. Cá tươi được làm đông ngay tại chỗ. Tủ đông giúp tàu đi xa hơn và đánh bắt lâu hơn. Tuy nhiên, người Nhật nhận ra ngay sự khác biệt giữa vị thịt cá tươi và cá đông lạnh. Cá đông lạnh bị sụt giá.
Không bỏ cuộc, các công ty liền đưa các bể nuôi lên tàu. Họ bắt cá và nhốt vào bể. Bị dồn lắc chật chội một thời gian, lũ cá mệt lử nhưng vẫn sống. Tuy nhiên, vì cá không bơi lội nhiều ngày nên mất đi vị ngon ngọt. Đáng tiếc, những người Nhật khó tính lại phát hiện ra điều này. Họ cần những con cá sống, khỏe mạnh, tươi ngon, chứ không phải những con cá lù dù, uể oải. Lợi nhuận lại giảm.
Các công ty Nhật đã làm thế nào để giải quyết khó khăn này? Làm sao họ có thể đem về đất liền những con cá tươi trong? Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì?
Bạn học được điều gì từ câu chuyện này?
English version:
The Japanese have always loved fresh fish. But the waters close to Japan have not held many fish for decades. So to feed the Japanese population, fishing boats got bigger and went farther than ever.
The farther the fishermen went, the longer it took to bring in the fish. If the return trip took more than a few days, the fish were not fresh. The Japanese did not like the taste.To solve this problem, fishing companies installed freezers on their boats. They would catch the fish and freeze them at sea. Freezers allowed the boats to go farther and stay longer.
However, the Japanese could taste the difference between fresh and frozen and they did not like frozen fish. The frozen fish brought a lower price.
Fishing companies installed fish tanks. They would catch the fish and stuff them in the tanks, fin to fin. After a little thrashing around, the fish stopped moving. They were tired and dull, but alive.Unfortunately, the Japanese could still taste the difference. Because the fish did not move for days, they lost their fresh-fish taste. The Japanese preferred the lively taste of fresh fish, not sluggish fish.
So how did Japanese fishing companies solve this problem? How do they get fresh-tasting fish to Japan? If you were consulting the fish industry, what would you recommend?
Like the Japanese fish problem, the best solution is simple. It was observed by L. Ron Hubbard in the early 1950's. "Man thrives, oddly enough, only in the presence of a challenging environment."- L. Ron Hubbard
How Japanese Fish Stay Fresh:
To keep the fish tasting fresh, the Japanese fishing companies still put the fish in the tanks. But now they add a small shark to each tank. The shark eats a few fish, but most of the fish arrive in a very lively state. The fish are challenged.
So, put a shark in your tank and see how far you can really go!
Em làm sẵn giàn cho cây leo lên. Em mơ có ngày ngồi dưới giàn lá cây, hái lá cây làm nước rồi mời mọi người ăn, để tất cả có thể chia sẻ niềm vui và hạnh phúc cùng em.
Em hưởng thụ niềm vui thấy cây lớn lên và đau khổ khi thấy bọn rầy đáng ghét đang gặm nhắm từng lá non.
Cây của em là cây dại ở vùng quê. Nó gắn với tuổi thơ của em, những ngày tháng bình yên, ung dung tự tại. Em tưới nước, bón phân và chăm sóc cây với tất cả sự yêu thương, để rồi tự hào sung sướng khi thấy cây cao lên vài millimet mỗi tuần.
Bạn hỏi, sao em không đi mua cây sẵn về trồng? Muốn cây cao và đẹp cỡ nào cũng có.. Em chỉ cười.
Bạn hỏi, sao em bỏ nhiều công sức vì cái cây không biết sẽ lớn được tới đâu?.. Em chỉ cười.
Đi công tác 2 bữa về, thấy cây của em lá héo cong cành, em đau xót vô cùng. Em đã tự nhủ không bao giờ bỏ rơi cây của em nữa. Em sẵn sàng làm tất cả để cây của em được sống.
Cây của em đã khỏe lại. Lần này, sau trải qua sống chết, hình như sức sống của nó mãnh liệt hơn. Cây của em lớn nhanh và vươn cao hơn bao giờ hết. Em tự hào về nó! Mỗi ngày em ra vườn 2 lần.
Hôm đi làm trưa không về nhà, tối về mệt quá lại quên ra vườn. Em bỏ cây 1 ngày. Hôm đó trong giấc mơ, em lại thấy cây của em sắp chết. Giật mình choàng dậy em chạy ra vườn. Phù, cây của em vẫn còn đó, xanh tốt.. Thì ra cây đã đủ lớn để sống tốt khi không có em. Từ đó em chỉ thăm cây ngày 1 lần.
Công việc nhiều quá, nhiều đến nỗi em quên ăn quên ngủ vì nó. Thời gian dành cho cây đành thu hẹp lại. Em thăm cây cách ngày.
Cây của em lớn nhanh như thổi, như để đền đáp sự yêu thương em dành cho nó. Nhưng đáng tiếc, em lại không ở bên cạnh nó nhiều như khi còn bé... Mà thôi, cây của em cũng lớn rồi. 2 ngày em ra vườn 1 lần.
Công ty phát động phong trào thi đua trồng cây. Sẽ có phần thưởng lớn cho người có cây đẹp nhất. Công ty không cho trồng từ hạt. Em đành đi mua cây.
Cây mua về thiệt là lạ và đẹp. Cây có nguồn gốc Nam Mỹ, lá nhỏ có lông như nhung. Mỗi ngọn lá non như 1 nụ hoa e ấp... Em mê mẩn. Em mãi nghĩ về nó. Em tự hào và khoe khoan về nó. Rồi cây của em sẽ vươn cao rất nhanh. Và em sẽ là người thắng cuộc.. Em mơ..
Cây mới qua 1 ngày đã có nụ. Nụ hoa màu tím. Đến chiều nụ đã hé. Nhưng chủ nhật ở nhà làm sao xem được hoa nở. Đành đợi sáng thứ 2.
Em đi là sớm hơn bao giờ hết, chỉ muốn mình là người đầu tiên thấy hoa. Hoa thiệt là đẹp, màu tím biếc. Em kiêu hãnh vì nó.. Em có đem máy hình đây, để em chụp vài tấm làm kỉ niệm, up lên blog và đi khoe với bạn bè... Em thấy vui vô cùng.
Ah, mà hình như lâu rồi em ko nhớ đến cây của em?... Cây của em ở ngay trong nhà, nhưng sao lâu rồi em ko ra thăm, cũng không còn mong nhớ về nó nữa... Em giật mình...
The Verachtert n.v. company was founded in 1949 by Mr. Jos Verachtert in the centre of Geel (northern Belgium, approx. 15 km away from the Dutch border).
Verachtert n.v. is internationally known as one of the leading manufacturers of quality embroidery kits. Verachtert has a unique collection, since they offer a complete range of kits in various embroidery techniques. The Vervaco collection contains cross-stitch, latch-hook and counted cross-stitch kits, as well as printed tablecloths and tapestry kits. Besides their versatile range of products, Vervaco renews their collection by over 100 new designs each year, which are presented in an annual Vervaco catalogue. In close consultation with the Walt Disney© corporation Vervaco manufactures a splendid Disney© and Winnie the Pooh© collection.
Vervaco kits are sold in 52 countries worldwide.
I love Vervaco designs because of their simplicity, elegant and moderate size. They often use tones of grey and brown, with a few main colors such as DMC 413, 414, 415. For starters, Vervaco is the best choice!
Enjoy this Vervaco 70.167!
TO MY BELOVED FATHER!





.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)





.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)

.jpg)
.jpg)











